jtemplate.ru - free Joomla templates

 

 

 

 

Human Right Watch/Helsinki, 1993

"LIÊN BANG SÔ VIẾT CŨ: A-déc-bai-gian"

... Trong mùa đông 1992, các lực lượng Ác-mê-ni-a bắt đầu cuộc tấn công vào hầu hết những người dân A-déc-bai-gian của vùng đất chạy trốn, và gây ra các hành động bạo lực vô nhân tính đối với những người dân thường khi họ chạy trốn. Hành động tàn ác nhất của các cuộc tấn công này diễn ra vào ngày 25 tháng 2 tại làng Khojaly. Một phần lớn các cư dân, được hộ tổng bởi một vài máy quân sự rút lui, đã trốn chạy khỏi thành phố khi thành phố bị rơi vào tay các lực lượng Ác-mê-ni-a. Khi họ tiến đến đường biên giới với A-déc-bai-gian, họ đi qua một đồn quân sự của Ác-mê-ni-a và bị bắn một cách tàn bạo. Ít nhất 161 người dân thường được xem là đã bị giết chết trong cuộc thảm sát này, mặc dù các quan chức A-déc-bai-gian dự đoán rằng có khoảng 800 người chết. Các lực lượng Ác-mê-ni-a đã giết chết người dân thường không có vũ trang và những chiến binh đã bị loại ra khỏi cuộc chiến, và bị cướp phá, đôi khi nhà cửa bị đốt cháy...

 

Human Right Watch/Helsinki, 12, 1994

"A-déc-bai-gian: bẢY NĂM XUNG ĐỘT TẠI NAGORNO-KARABAKH"

Cuộc thảm sát hàng trăm người dân vô tội A-déc-bai-gian tại Khojaly, NKAO, do các lực lượng Karabakh thực hiện với sự hỗ trợ được cáo buộc của Trung đoàn bộ binh 366 của Nga là một trong số những sự kiện tiêu biểu về chiến tranh năm 1992.

Tháng giêng năm 1992, các lực lượng Ác-mê-ni-a Karabakh - theo báo cáo ngược của các chiến binh từ Trung đoàn bộ binh 366 của Nga - đã chiếm đóng thị trấn Khojaly nơi người A-déc-bai-gian sinh sống. Hơn 200 thường dân đã bị giết hại trong cuộc tấn công, vụ thảm sát lớn nhất cho đến thời điểm đó về vấn đề xung đột. Ghi chú 28: Không có số liệu chính xác về số người dân thường A-déc-bai-gian bị giết bởi vì các lực lượng Ác-mê-ni-a Karabakh đã kiểm soát khu vực sau vụ thảm sát. Trong khi người ta chấp nhận rộng rãi rằng 200 người dân A-déc-bai-gian bị sát hại, có thể 500-1000 người đã bị chết.

 

 

 

Human Right Watch/Helsinki, ngày 24 tháng 3 năm 1997

 

"BỨC THƯ CỦA HOLLY CARTNER, GIÁM ĐỐC ĐIỀU HÀNH CỦA HUMAN RIGHTS WATCH/HELSINKI, GỬI TỚI ÔNG ALEXANDER ARZOUMANYAN, BỘ TRƯỞNG NGOẠI GIAO NƯỚC CỘNG HÒA Ác-mê-ni-a"

 

Thưa ngài Arzoumanyan,

 

Với tư cách là giám đốc điều hành của Human Rights Watch/Helsinki (trước đây là Helsinki Watch), tôi xin được phản hồi trước tuyên bố tháng 3 của Bộ Ngoại giao về vấn đề thảm sát người dân thường A-déc-bai-gian năm 1992 tại thị trấn Khojaly thuộc vùng Nagorno Karabakh. Trong công văn, Bộ Ngoại giao đưa ra luận cứ rằng Mặt trận Bình dân A-déc-bai-gian chịu trách nhiệm về cái chết của thường dân, chứng minh luận cứ bằng việc đề cập đến một cuộc phỏng vấn với cựu Tổng thống Ayaz Mutalibov và không ngờ là đề cập đến một báo cáo năm 1992 của tổ chức chúng tôi. Báo cáo với tiêu đề Cuộc đổ máu tại Caucasus: Gia tăng xung đột có vũ trang tại Nagorno Karabakh, ghi lại những vi phạm luật nhân đạo trong cuộc xung đột do các lực lược A-déc-bai-gian và Ác-mê-ni-a Karabakh tiến hành. Tổng quan và sự thuật lại các sự kiện của chúng tôi, hay các phỏng vấn cá nhân với người tị nạn A-déc-bai-gian đến từ Khojaly và các làng khác tại Nagorno Karabakh như được in trên báo cáo không thể chứng minh một quan điểm rằng các lực lượng A-déc-bai-gian đã cố ý ngăn cản sự tản cư của dân thường hoặc rằng họ đã bắn vào những người dân của mình. Chúng tôi rất không hài lòng rằng Bộ ngoại giao đã cố ý hoặc không cố ý liên kết báo cáo của chúng tôi với các quan điểm mà chúng tôi không chấp nhận và báo cáo của chúng tôi không phản ánh.

 

Tuyên bố của Bộ giao giao nói rằng: ".... lực lượng dân quân của Mặt trận Dân tộc A-déc-bai-gian đã cản trở và thực tế là đã ngăn cản cuộc di cư của người dân địa phương qua các lối đi qua núi được quân Ác-mê-ni-a Karabakh bỏ ngỏ để hỗ trợ người dân thường chạy thoát. Về vấn đề này, trong báo cáo của tổ chức phi chính phủ Helsinki Watch tháng 9 năm 1992 trích lời một phụ nữ A-déc-bai-gian, người đã nói rằng quân Ác-mê-ni-a đã thông báo cho thường dân A-déc-bai-gian để rời khỏi thị trấn cùng với việc giơ cao cờ trắng, trong thực tế dân quân A-déc-bai-gian đã bắn vào những người cố gắng chạy trốn".

 

Thực tế báo cáo của chúng tôi cho thấy rằng nhiều người dân Khojaly có thể đã được thông báo trước về hoạt động quân sự sắp xảy ra, bởi vì các lực lượng Ác-mê-ni-a đã gửi một tối hậu tư đến Alif Gajiyev, lúc đó là thủ lĩnh dân quân Khojaly, người này sau đó thông báo lại cho người dân thường. Nghiên cứu của chúng tôi và nghiên cứu của Trung tâm Quyền con người Memorial cho thấy rằng lực lượng dân quân rút lui ra khỏi Khojaly cùng với một vài nhóm lớn gồm những người dân thường chạy trốn. Báo cáo của chúng tôi cũng ghi lại rằng với đồng phục và có vũ trang, lực lượng dân quân A-déc-bai-gian có thể được xem như là các chiến binh và vì thế có thể gây nguy hiểm đến những người dân thường đang chạy trốn, thậm chí nếu họ có ý định bảo vệ những người dân thường.

 

Vì thế chúng tôi quy trách nhiệm trực tiếp đối với cái chết của thường dân cho các lực lượng Ác-mê-ni-a Karabakh. Trong thực tế, báo cáo của chúng tôi hay báo cáo của Memorial không bao gồm các bằng chứng để chứng minh luận cứ rằng các lực lượng A-déc-bai-gian đã cản trở cuộc di tản của người dân thường A-déc-bai-gian hay bắn vào họ. Để làm rõ hơn, tôi trích dẫn báo cáo năm 1992 của chúng tôi (trang 24):

 

"... Vì thế, một bên bố trí các chiến binh xen lẫn với thường dân đang chạy trốn có nghĩa là đặt những người dân thường này trong vòng nguy hiểm và vi phạm nghĩa vụ bảo vệ người dân thường ... [bên tấn công (có nghĩa là các lực lượng Ác-mê-ni-a Karabakh) vẫn phải có nghĩa vụ áp dụng các biện pháp phòng ngừa để tránh hoặc giảm thiểu thương vong của dân thường. Đặc biệt, bên Ác-mê-ni-a phải ngừng cuộc tấn công nếu rõ ràng là cuộc tấn công có thể gây thương vong cho dân thường ở mức độ vượt quá liên quan đến thuận lợi quân sự trực tiếp hoặc cụ thể được dự đoán."

 

"Các trường hợp xung quanh cuộc tấn công ... đối với những thường dân đang chạy trốn khỏi Khojaly cho thấy rằng các lực lượng Ác-mê-ni-a [Karabakh] và các tiểu đoàn thuộc Trung đoàn bộ binh 366 của Nga đã cố ý phớt lờ qui định của pháp luật về kiềm chế tấn công. Các quan chức Nagorno Karabakh và các chiến binh mong muốn rõ ràng rằng người dân Khojaly chạy trốn bởi vì họ tuyên bố đã thông báo cho thị trấn rằng một hành lang sẽ được bỏ ngỏ để cho phép thường dân đi qua an toàn... Trong các trường hợp này, số các chiến binh chết khi đang chạy trồn không thể biện hộ cho con số thương vong cao có thể dự đoán".

 

Xin hãy cho phép tôi được làm rõ một tài liệu tham khảo khác của báo cáo năm 1992 của chúng tôi, đó là cuộc tàn sát Sumgait năm 1988. Báo cáo của chúng tôi viết rằng "sự tàn bạo nhất của các sự kiện này là cuộc tàn sát chống lại người Ác-mê-ni-a tại Sumgait, A-déc-bai-gian đã cướp đi sinh mạng của ba mươi hai người Ác-mê-ni-a, hàng trăm người bị thương và làm gia tăng nỗi sợ hãi của người dân tộc Ác-mê-ni-a đang sống ở các vùng khác của A-déc-bai-gian" là khác với nội dung được trích dẫn trong tuyên bố của Bộ ngoại giao. Chúng tôi đã trích dẫn thêm về dự đoán số người dân tộc Ác-mê-ni-a đã trốn khỏi A-déc-bai-gian là 300.000-350.000, chứ không phải là 600.000 người như tuyên bố của Bộ giao dường như là thêm vào báo cáo của chúng tôi.

 

Chúng tôi xin mời các chính phủ và các tổ chức liên chính phủ sử dụng các báo cáo của chúng tôi, và chúng tôi chân thành hy vọng rằng sẽ không có những hiểu nhầm thêm nữa về các nội dung của báo cáo năm 1992 của chúng tôi.

 

Cảm ơn ngài vì sự quan tâm.

 

Kính thư,

 

Holly Carter

 

 

Free counters!