jtemplate.ru - free Joomla templates

Tờ Le Mond, ngày 14 tháng 3 năm 1992

Nhà báo nước ngoài tại Agdam đã nhìn thấy những người phụ nữ và ba đưa trẻ bị lột da đầu, rút móng tay trong số những người bị giết hại. Đây không phải là "sự tuyên truyền của A-déc-bai-gian" mà đây là sự thật.

 

Tờ Newsweek, ngày 16 tháng 3 năm 1992

"BỘ MẶT CỦA CUỘC THẢM SÁT"

Tác giả Pascal Privat cùng với Steve Le Vine tại Mát-xcơ-va

A-déc-bai-gian lại trở thành một nhà xác vào tuần trước: một nơi gồm những người tị nạn đang khóc than và nhiều thi thể không còn nguyên vẹn bị kéo lê đến một nhà xác tạm thời đằng sau nhà thờ.  Họ là những thường dân đàn ông, đàn bà và trẻ em tại Khojaly, một ngôi làng nhỏ tại vùng Nagorno-Karabakh bị tàn phá bởi các lực lượng Ác-mê-ni-a vào đêm ngày  25 rạng sáng ngày 26 tháng 2. Nhiều người bị giết ở vùng giáp ranh khi đang cố gắng trốn thoát; một số người có khuôn mặt bị cắt xẻo các bộ phận, những người khác bị lột da đầu. Trong khi đó những gia đình nạn nhân đang gào khóc.

 

Tờ The Age (Melbourne), ngày 6 tháng 3 năm 1992

Helen Womack, Agdam, A-déc-bai-gian, Thứ năm

Số nạn nhân chính xác vẫn chưa rõ ràng, nhưng có thể có chút nghi ngờ rằng dân thường A-déc-bai-gian bị quân đội Ác-mê-ni-a tàn sát trên các vùng núi Nagorno-Karabakh phủ đầy tuyết tuần trước.

Dân tị nạn từ thị trấn Khojaly, đang trú ẩn tại thị trấn vùng biên Agdam của A-déc-bai-gian, diễn tả lại về cách mà người Ác-mê-ni-a tấn công nhà cửa của họ vào đêm ngày 25 tháng 2, đuổi theo những người chạy trốn và bắn họ trong các khu rừng bao quanh. Ngày hôm qua, tôi đã nhìn  thấy 75 ngôi mộ mới đào trong một nghĩa trang ngoài bốn thi thể không còn nguyên vẹn mà chúng tôi đã nhìn thấy tại nhà thờ hồi giáo khi chúng tôi đến Agdam vào cuối ngày thứ ba. Tôi cũng đã nhìn thấy những phụ nữ và trẻ em bị thương do đạn trong một bệnh viện dựng tạm thời trong một chuỗi các toa xe đường sắt.

Khojaly, một khu định cư của A-déc-bai-gian trong khu vực chủ yếu có nhiều người Ác-mê-ni-a sinh sống, có dân số khoảng 6000 người. Ông Rashid Mamedov, chỉ huy cảnh sát tại Agdam nói rằng chỉ khoảng 500 người chốn khỏi thị trấn. "Thế số người còn lại thì ở đâu?". Ông nói, một số người bị bắt giam hoặc trốn thoát. Nhiều cơ thể vẫn còn nằm trên các vùng núi bởi vì người A-déc-bai-gian thiếu máy bay trực thăng để truy bắt họ lại. Ông Rashid Mamedov tin rằng hơn 1000 người đã chết, một vài người chết rét trong nhiệt độ -10o.

Khi người A-déc-bai-gian nhìn thấy người Ác-mê-ni-a với đoàn hộ tống gồm những xe bọc thép, họ nhận thấy họ không thể hy vọng tự vệ và chạy trốn vào trong rừng. Chỉ trong vài giờ cuộc thảm sát đã bắt đầu.

Ông Nasiru, người tin rằng vợ và hai con đã bị bắt vào tù, nhắc đi nhắc lại những gì mà nhiều người tị nạn khác đã nói - rằng quân đội Soviet cũ đã giúp người Ác-mê-ni-a tấn công Khojaly. "Đó không phải ý kiến của tôi, tôi đã tận mắt chứng kiến".

 

Tờ The Boston Globe, ngày 03 tháng 03 năm 1992

Paul Quinn-Judge, Baku, A-déc-bai-gian

A-déc-bai-gian ngày hôm qua đã buộc tội quân Ác-mê-ni-a thảm sát đàn ông, phụ nữ và trẻ em sau khi dùng vũ lực với họ ở một thị trấn tại Nogorno-Karabakh vào tuần trước.

Các quan chức A-déc-bai-gian cho biết 1000 người A-déc-bai-gian đã bị giết hại tại trí trấn Khojaly và cho biết các chiến binh Ác-mê-ni-a sau đó đã tàn sát đàn ông, phụ nữ và trẻ em chạy trốn qua các con đường núi phủ đầy tuyết.

Các quan chức Ác-mê-ni-a đã tranh cãi về số người chết và phủ nhận tin thảm sát.

Các nhà báo tại hiện trường cho biết khó có thể nói chính xác bao nhiêu người đã bị giết hại ở những khu vực xung quanh. Nhưng một phóng viên ảnh tờ Reuters nói đã thấy hai xe tải chất đầy xác người A-déc-bai-gian, và một nhà báo người Nga đưa tin về các địa điểm thảm sát khác trong khu vực.

Các quan chức A-déc-bai-gian và các nhà báo bay nhanh tới khu vực bằng trực thăng đã mang về ba thi thể trẻ em bị bắn vào đầu nhưng quân Ác-mê-ni-a cản trở họ lấy thêm thi thể.

Ngày càng có thêm nhiều dấu hiệu cho thấy dân thường đã bị giết hại trong cuộc chiếm đóng Khojaly.

Cảnh quay của Truyền hình Chủ nhật A-déc-bai-gian cho thấy khoảng 10 thi thể bao gồm vài phụ nữ và trẻ em trong một nhà xác dựng vội ở Agdam. Một biên tập viên tại trạm truyền hình chính ở Baku nói khoảng 180 xác chết đã được đưa về. Một máy bay trực thăng bay ở vùng lân cận có tin là đã thấy các xác chết khác, trong khi BBC trích lời một phóng viên ảnh người Pháp rằng anh đã đếm được 31 người chết bao gồm phụ nữ và trẻ em, một số người có vẽ như đã bị bắn vào đầu ở cự ly gần.

 

 

Tờ The Independent (Luân đôn), ngày 12 tháng 6 năm 1992

Tác giả Frederique Lengaigne/Reuter

Hugh Pope viết: Aref Sadikov ngồi im lặng trong bóng râm của một quán cà phê thuộc bãi biển Caspi của Baku và chỉ cho mọi người thấy một đường khâu trên quần bị rách do đạn của quân Ác-mê-ni-a khi ông  đang chạy khỏi thị trấn Hojali hơn ba tháng trước.

Người thợ mộc 51 tuổi nói "Tôi vẫn mặc quần áo này, tôi không có quần áo nào khác để mặc" để bắt đầu kể về cuộc thảm sát tại Hojali. "Tôi bị thương 5 chỗ, nhưng tôi may mắn còn sống".

Ông Sadikov và vợ bị hết thức ăn, không có điện trong hơn 1 tháng và bị tách biệt khỏi các chuyến bay trực thăng trong 12 ngày. Họ nhận thấy thòng lọng của quân Ác-mê-ni-a đã xiết chặt khoảng 2.000 đến 3.000 người còn lại trong thị trấn đang tranh chấp ở vùng Karabakh.

Ông Sadikov nói "khoảng vào lúc 11 giờ đêm, trận oanh tạc bắt đầu cứ như là chúng tôi chưa bao giờ nghe thấy trước đó, tám hoặc chín loại vũ khí, pháo, súng máy cỡ lớn và rất nhiều các vũ khí khác".

Ngay lập tức những người hàng xóm đổ xuống con đường từ hướng của cuộc tấn công. Một số người nằm cuộn tròn trong các nơi  ẩn náu, những người khác bắt đầu trốn chạy khỏi thị trấn, đi xuống một ngọn đồi, qua  một con suối và vượt qua băng tuyết đi vào một khu rừng ở bên kia ngọn đồi.

Để trốn thoát, người dân thị trấn phải đi tới thị trấn Agdam của A-déc-bai-gian cách khoảng 15 dặm. Họ nghĩ họ sắp làm được điều này, cho đến khi vào lúc bình minh họ đã đến được khu vực thắt cổ chai giữa hai làng Nakhchivanik và Saderak  của A-déc-bai-gian.

Ông  Sadikov nói "Không người nào trong nhóm chúng tôi bị thương cho đến lúc đó... chúng tôi bị một chiếc xe ở trên đường nhận thấy, và các tiền đồn của quân Ác-mê-ni-a bắt đầu khai hỏa". Ông Sadikov nói rằng chỉ 10 người trong nhóm 80 người của ông thoát khỏi, bao gồm vợ và con trai là đội viên dân quân của ông. Bảy người trong số những người bà con ruột thịt của ông đã chết, bao gồm người anh trai 67 tuổi của ông.

Ông nói "Tôi chỉ có thời gian để trườn xuống và đặt chiếc mũ để che mặt anh ấy, kéo chiếc mũ lưỡi trai rộng che mắt anh ấy. Chúng tôi đã không bao giờ lấy lại được thi thể người thân"

Các nhóm đầu tiên may mắn lợi dụng ngọn lửa đang bao phủ. Ông Sadikov nói Alif Hajief, một anh hùng di tản, đã bị bắn chết khi cố gắng nạp đạn trong khi đang yểm trợ cho nhóm thứ ba đi qua.

Ông nói: một anh hùng khác là Elman Memmedov, thị trưởng của Hojali, và một vài người khác đã ẩn náu trong cả ngày 26 tháng 2 tại sườn đồi đầy cây bụi, xung quanh là các xác chết khi họ cố gắng kiềm giữ không cho ba xe bọc thép của Ác-mê-ni-a lại gần.

Khi những người sống sót đi lảo đảo trong dặm cuối cùng vào Agdam, họ cũng được an ủi đôi chút tại thị trấn mà hầu hết cư dân đã nhanh chóng chốn thoát.

Ông Sadikov nói, "Vào đêm sau khi chúng tôi đến được thị trấn, có một cuộc tấn công lớn bằng rốc két của quân Ác-mê-ni-a. Một số người vừa kịp ra đi". "Tôi phải nhập viện để điều trị. Tôi bị thương nặng. Các bác sĩ thậm chí còn tìm thấy một viên đạn trong vớ giầy của tôi".

Các nạn nhân của vụ thảm sát: một phụ nữ A-déc-bai-gian than khóc cho con trai của cô ấy bị giết hại trong vụ thảm sát Hojali trong tháng 2 (bên trái). Các y tá đang vật lộn trong điều kiện cấp cứu (ảnh giữa) để cứu một người đàn ông bị thương tại một trạm phẫu thuật tạm thời trong một toa xe lửa. Những người thân kiệt sức vì đau buồn tại thị trấn Agdam (ảnh bên phải) khóc bên cỗ quan tài của một người khác trong số các nạn nhân của vụ thảm sát. Việc tính toán tổng số người chết cuối cùng không phải dễ dàng bởi vì các tín đồ đạo hồi thường chôn các xác chết trong vòng 24 giờ.

 

Tờ The Sunday Times, ngày 8 tháng 3 năm 1992

Thomas Goltz, người đầu tiên đưa tin về vụ thảm sát do lính Ác-mê-ni-a tiến hành, đưa tin từ Agdam

Khojaly đã từng là một thị trấn cằn cỗi của A-déc-bai-gian, với các cửa hàng trống rỗng và đường phố không cây cối phủ đầy bụi. Nhưng đó là vẫn là quê hương của hàng ngàn người A-déc-bai-gian mà thời hòa bình đã chăm sóc ruộng vườn và đàn ngỗng. Tuần trước thị trấn này đã bị xóa bỏ khỏi bản đồ.

Khi các tin tức gây kinh hoàng dần dần được tiết lộ ra tại thị trấn vùng biên Agdam của A-déc-bai-gian, và các thi thể chất đầy trong các nhà xác, vẫn còn một chút nghi ngờ rằng Khojaly và các chân đồi và rãnh hào ảm đạm quanh thị trấn đã là nơi xảy ra vụ thảm sát kinh hoàng nhất kể từ khi Liên Xô sụp đổ.

Tôi đã là người phương Tây cuối cùng tới thăm Khojaly. Đó là vào tháng 1 và mọi người đang dự đoán số phận bằng việc cam chịu một cách tàn nhẫn. Zumrut Ezoya, mẹ của bốn đứa trẻ trên một máy bay trực thăng chở chúng tôi vào thị trấn, đã gọi cộng đồng của mình như "đàn vịt chỉ biết ngồi, sẵn sàng ăn đạn". Cô và gia đình là những người trong số các nạn nhân của vụ thảm sát bởi người Ác-mê-ni-a vào ngày 25 tháng 2.

Balakisi Sakikov, 55 tuổi, bố của 5 người con, nói rằng "người Ác-mê-ni-a đã lấy đi mọi ngôi làng vùng xa xôi hẻo lãnh, dần dần từng ngôi làng một, và chính phủ chẳng làm gì cả", Dilbar, vợ ông Balakisi nói  "Lần tới chúng sẽ đuổi chúng tôi đi hoặc giết hết chúng tôi". Cặp vợ chồng này cùng với ba người con trai và ba người con gái đã bị giết hại trong cuộc thảm sát như rất nhiều người khác mà tôi đã nói.

"Chúng tôi rất gần với các chiến tuyến của người Ác-mê-ni-a mà chúng tôi biết sẽ phải đi qua. Có một con đường và các đơn vị xung kích đầu tiên chạy qua và sau đó địa ngục đều vỡ vụn. Đạn trút như mưa từ mọi phía. Chúng tôi đã lọt vào bẫy của chúng".

Quân tự vệ A-déc-bai-gian bị giết hại dần. Những người sống sót nói rằng các lực lực Ác-mê-ni-a bắt đầu tàn sát không thương tiếc, bắn vào mọi thứ di chuyển trong các rãnh hào. Một đoạn video được một người A-déc-bai-gian vừa trườn qua các thi thể vừa khóc vừa quay cho thấy một con đường toàn xác chết dẫn đến khu vực rừng cây phía trên cao nơi mà những người dân đã tìm thấy nơi ẩn náu trốn khỏi quân Ác-mê-ni-a.

Omar Veyselov, đang nằm trong bệnh viện tại Agdam, nói rằng "Quân Ác-mê-ni-a cứ bắn, bắn và bắn. Tôi đã nhìn thấy vợ và con gái ngã xuống ngay bên cạnh tôi".

Mọi người đi lang thang qua các hành lang bệnh viện, tìm kiếm tin tức của những người thân. Một vài người trút giận dữ lên những người nước ngoài: một bà mẹ than khóc "Con gái tôi đâu, con trai tôi đâu?" "Bị hãm hiếp, bị giết, bị lạc đường".

 

Tờ Time, ngày 16 tháng 3 năm 1992

Tác giả Jill Smolowe

Người đưa tin Yuri Zarakhovich/Mát-xcơ-va

Trong khi các chi tiết vẫn còn là vấn đề tranh cãi, một điều rất rõ ràng là một thứ gì đó tàn ác mất nhân tính đã xảy ra tại thị trấn Khojaly của A-déc-bai-gian hai tuần trước. Cho đến bây giờ, khoảng 200 người A-déc-bai-gian đã chết, nhiều người trong số họ bị xẻo thịt, xác chết được vận chuyển ra khỏi thị trấn, chất đống bên trong khu vực Nagorno-Karabakh do quân Ác-mê-ni-a kiểm soát để chờ được chôn tại nước A-déc-bai-gian láng giềng. Tổng số người chết vẫn chưa rõ ràng nhưng theo tuyên bố của A-déc-bai-gian là 1324 thường dân đã bị sát hại,  hầu hết trong số họ là phụ nữ và trẻ em.

Các cuốn băng video do người A-déc-bai-gian lan truyền cho thấy các hình ảnh của thường dân bị giết hại, một số bị lột da đầu, một số khác bị bắn vào đầu...

 

 

Baku, 1992

 

Nhà xuất bản A-déc-bai-gian, Baku, 1992

“KHOJALY - NGÀY CUỐI CÙNG”

Theo lời của nhà báo   Chingiz Mustafaev, trong số những người chết là “hàng tá trên hàng tá trẻ em ở độ tuổi từ 2 đến 15, phụ nữ và người già, trong hầu hết trường hợp đều bị bắn thẳng vào đầu. Tư thế các xác chết cho thấy người dân đã bị giết một cách lạnh lùng, có tính toán mà không có bất kỳ dấu hiệu giằng co hay cố gắng trốn thoát nào. Một số người bị lôi ra một bên và bị bắn riêng lẻ; nhiều người bị giết cả gia đình một lúc. Một số xác chết cho thấy một vài vết thương, một trong số đó luôn luôn nằm ở đầu để chắc chắn rằng người bị thương đã chết hẳn. Một số trẻ em bị cắt rời tai; da mặt của một người phụ nữ lớn tuổi đã bị cắt từ phía bên trái; và đàn ông đã bị lột da đầu. Có những xác chết rõ ràng đã bị cướp bóc. Lần đầu tiên chúng tôi đến hiện trường vụ xả súng ngày 28/2 cùng với hai máy bay trực thăng quân sự, chúng tôi đã thấy từ trên cao một khu vực mở khoảng một ki lô mét rải đầy xác chết gần như khắp nơi”.

Một người dân Khojaly tên Djanan Orudjev cũng đã cung cấp thông tin về nhiều nạn nhân, phần lớn là phụ nữ và trẻ em. Con trai 16 tuổi của anh đã bị bắn và con gái 23 tuổi cùng với 2 đứa con song sinh của cô và một đứa con gái 18 tuổi của anh đang mang thai đã bị bắt làm con tin.

Saria Talybova, người chứng kiến thảm kịch đẫm máu khi không bị bịt mắt đã thấy bốn người Thổ Nhĩ Kỳ Meskhetian, dân tị nạn đến từ Trung Á và ba người A-déc-bai-gian đã bị chặt đầu trên phần mộ của một người lính Ác-mê-ni-a và những đứa trẻ bị tra tấn và giết hại ngay trước mặt cha mẹ chúng; hai người A-déc-bai-gian trong bộ đồng phục quân đội quốc gia đã bị móc mắt bằng tua vít.

Bản chất có tổ chức của việc tiêu diệt người dân Khojaly đã được chứng minh rõ ràng từ sự thật rằng người dân ưa chuộng hòa bình chạy trốn khỏi thị trấn với nỗi tuyệt vọng để cứu tính mạng của mình đã bị giết hại bên ngoài thị trấn trong những trận mai phục có chuẩn bị trước. Ví dụ, Elman Mamedov, người đứng đầu chính quyền tại Khojaly đã báo cáo rằng một nhóm người lớn rời khỏi Khojaly đã bị xả súng nặng nề từ phía Ác-mê-ni-a và súng máy hạng nặng và những chiếc xe bọc thép chở người gần ngôi làng Nakhichevanik. Một người dân Khojaly khác là Sanubar Alekperova nói rằng cô không bao giờ quen được núi xác chết phụ nữ, trẻ em và người già gần Nakhichevanik nơi họ đã ngã xuống trong một trận mai phục: trong vụ tàn sát, mẹ và hai con gái của cô là Sevinzh và Khidzhran đã bị giết hại và cô thì bị thương. Đối mặt với vụ xả súng hàng hoạt về phía những người dân không có vũ khí này, một số nhóm đã thu dọn sang làng Gyulably nhưng ở đó người Ác-mê-ni-a đã bắt giữ khoảng 200 người làm con tin. Một trong số họ là Dzhamil Mamedov; người Ác-mê-ni-a đã giật móng tay của anh, đánh vào đầu và chân và bắt cháu trai, vợ và con gái anh đã biến mất không dấu vết. Nhà báo người Pháp, Jean-Yves Junet, người đến hiện trường vụ giết hàng loạt phụ nữ, người già và trẻ em và những người bảo vệ Khojaly này đã nói rằng “đã từng nghe nhiều về chiến tranh, về sự tàn ác của phát xít nhưng người Ác-mê-ni-a còn tồi tệ hơn, giết cả trẻ em năm và sáu tuổi, giết cả những dân thường vô tội”.

Một trong những đồng nghiệp người Nga của Nhà báo Pháp, V. Belykh, phóng viên tờ báo Izvestia cho biết đã nhìn thấy những thi thể bị móc mắt và cắt tai và những thể bị lột da đầu hoặc chặt đầu.

Người đứng đầu sở y tế của Bộ Quốc phòng A-déc-bai-gian, Khanlar Hajiyev đã thấy kinh sợ trước bằng chứng về sự trả đũa man rợ đối với người dân Khojaly được đưa ra trước mắt mình: một lính cận vệ bị lòi ruột ra ngoài, người dân bị chết cóng, một đứa trẻ bị đứt lìa chân do bị bắn bằng súng máy hạng nặng, một cô gái bị rạch mặt bằng dao.

Thiếu tá Leonid Kravets đã báo cáo rằng anh đã “tự mình nhìn thấy khoảng 200 thi thể” và cùng với anh là một cảnh sát địa phương người “khi chứng kiến cậu con trai bốn tuổi nằm bị vỡ đầu giữa những người chết khiến cho anh mất hết cảm giác đau thương”.

 

  

 

Tờ The Washington Post, ngày 28 tháng 02 năm 1992

 

“CÁC NẠN NHÂN NAGORNO-KARABAKH BỊ CHÔN VÙI TẠI THỊ TRẤN CỦA A-DÉC-BAI-GIAN

- DÂN TỊ NẠN KHẲNG ĐỊNH HÀNG TRĂM NGƯỜI ĐÃ CHẾT TRONG VỤ TẤN CÔNG CỦA ÁC-MÊ-NI-A

 

Thomas Goltz, Agdam, A-déc-bai-gian, ngày 27/2

 Các quan chức của nhà thờ Hồi giáo chính ở thị trấn này ở ngay phía đông của vùng đất được dàn thế trận của Nagorno-Karabakh nói rằng hôm nay họ đã chôn 27 thi thể đưa đến từ một thị trấn của A-déc-bai-gian bên trong vùng đất là những người đã bị dân quân Ác-mê-ni-a bắt giữ hôm Thứ tư.

 Dân tị nạn chạy trốn hỏi cuộc chiến ở Khojaly, một thị trấn với 6000 dân ở phía đông bắc của thủ phủ vùng đất là Stepanakert đã khẳng định rằng có tới 500 người bao gồm phụ nữ và trẻ em đã bị giết trong vụ tấn công. Không có ước tính độc lập nào về số người chết. Quản lý nhà thờ Hồi giáo Agdam, Said Sadikov Muan nói rằng dân tị nạn từ Khojaly đã đăng ký tên 477 nạn nhân với nhà thờ của ông kể từ hôm Thứ tư.

Các quan chức ở Baku, thủ đô của A-déc-bai-gian đã ước tính số người chết tại Khojaly là 100 người trong khi các quan chức Ác-mê-ni-a tại thủ đô Yerevan của mình đã nói rằng chỉ có hai người A-déc-bai-gian bị giết hại trong vụ tấn công. Một quan chức từ Baku đã nói rằng chính phủ của ông sợ rằng người A-déc-bai-gian sẽ chống lại chính phủ nếu họ biết bao nhiêu người đã bị giết hại.

Trong số bảy thi thể được tìm thấy ngày hôm nay có hai trẻ em, và ba phụ nữ, một người bị bắn xuyên qua ngực có vẻ như ở cự ly gần. 120 dân tị nạn khác đang được điều trị tại bệnh viện Agdam, trong đ có nhiều người bị nhiều vết đâm.

 Raisa Aslanva, người đến Agdam đêm hôm Thứ tư đã nói rằng những người Ác-mê-ni-a tấn công Khojaly đêm Thứ ba “đã bắn, bắn và bắn”. Bà nói rằng chồng và một con rể của mà đã bị giết hại và con gái bà thị bị mất tích.

Trong số dân tị nạn chạy trốn đến đây qua các con đường núi từ Nagorno-Karabakh có hai người lính Thổ Nhĩ Kỳ từ lực lượng Bộ Nội vụ của Xô Viết cũ đã ẩn náu ở Khojaly sau khi đào ngũ khỏi đơn vị vào Thứ sáu tuần trước vì các hạ sĩ quan Ác-mê-ni-a đã đánh họ “vì là tín đồ Hồi giáo”.

Hai kẻ đào ngũ khẳng định rằng đơn vị cũ của họ là Đơn vị 366 đang hỗ trợ cho dân quân Ác-mê-ni-a chiếm giữ Khojaly. Họ nói rằng họ đã cố gắng giúp phụ nữ và trẻ em trốn thoát. Agamehmet Mutif, một trong hai kẻ đào ngũ nói rằng “Chúng tôi đang đưa một nhóm người qua núi thì những người Ác-mê-ni-a phát hiện ra chúng tôi và nổ súng”. “Mười hai người đã bị giết”.

 

 

Tờ Kommepcahmb (Mát-xcơ-va), ngày 27 tháng 2 năm 2002

Trong một đêm từ ngày 25 đến rạng sáng ngày 26 tháng 2 năm 1992, thị trấn Khojaly (Nagorny Karabakh) mà phần lớn cư dân là người A-déc-bai-gian đã bị tấn công qui mô lớn từ phía Ác-mê-ni-a. Các đơn vị của Trung đoàn bộ binh 366 của Nga đã tham gia cuộc tấn công. Hậu quả là 613 người chết, 487 người bị thương, 1275 người bị bắt làm tù binh, 150 người mất tích. Diễn biến tại Khojaly đã làm thay đổi hẳn bản chất  của cuộc xung đột - sau đó các hoạt động quân sự từ hai phía đã thực sự trở thành các cuộc thanh lọc sắc tộc.

Free counters!