jtemplate.ru - free Joomla templates

Sau khi ký các hiệp ước Gyulistan và Turkmanchai lần lượt vào năm 1813 và 1828, công cuộc tái định cư hàng loạt rất nhanh chóng của người Ác-mê-ni-a trên các vùng đất A-déc-bai-gian và phân chia lãnh thổ nhân tạo theo đó đã diễn ra.
Giữa năm 1905 và 1907, người Ác-mê-ni-a đã thực hiện hàng loạt các hành động đẫm máu trên diện rộng đối với người A-déc-bai-gian. Những hành động tàn bạo bắt đầu tại Baku và sau đó lan rộng khắp A-déc-bai-gian và các làng của người A-déc-bai-gian trên vùng lãnh thổ Ác-mê-ni-a ngày nay. Hàng trăm khu định cư bị phá hủy và xóa sạch dấu vết trên mặt đất, và hàng nghìn dân thường bị giết hại dã man.
Lợi dụng tình hình sau Thế chiến thứ nhất và các cuộc cách mạng Tháng 2 và Tháng 10 năm 1917 tại Nga, người Ác-mê-ni-a bắt đầu thực hiện các kế hoạch của họ dưới ngọn cờ chủ nghĩa Bôn-sê-vích. Do vậy, dưới khẩu hiệu chiến đấu chống lại các thành phần phản cách mạng, vào Tháng 3 năm 1918, Công xã Baku bắt đầu thực hiện kế hoạch nhằm trừ khử người A-déc-bai-gian trên toàn bộ tỉnh Baku. Ngoài Baku, chỉ vì lý do sáp nhập dân tộc, hàng ngàn người A-déc-bai-gian cũng bị thủ tiêu ở các quận Shemakha và Guba cũng như tại Karabakh, Zangezur, Nakhchivan, Lenkoran và các vùng khác của A-déc-bai-gian. Tại những khu vực này, những người dân thường bị tiêu diệt hàng loạt, các làng mạc bị đốt cháy và các đài tưởng niệm văn hóa quốc gia bị phá hủy và xóa sạch dấu vết.
Sau khi thiết lập luật lệ Xô Viết tại Ác-mê-ni-a vào cuối năm 1920, người Ác-mê-ni-a đã được trao cho cơ hội thực tế để hoàn thành giấc mơ lâu đời của họ là tạo ra một Nhà nước Ác-mê-ni-a trên lãnh thổ của các quốc gia khác. Hơn 70 năm duy trì luật lệ Xô Viết, người Ác-mê-ni-a đã thành công trong việc mở rộng lãnh thổ của họ bằng chi phí của A-déc-bai-gian và sử dụng mọi phương tiện có thể để trục xuất người A-déc-bai-gian khỏi vùng đất của mình. Trong thời kỳ này, chính sách nêu trên đã được thực hiện một cách có hệ thống và có phương pháp. Do vậy, vào năm 1920, người Ác-mê-ni-a đã tuyên bố Zangezur và nhiều vùng đất A-déc-bai-gian khác là một phần lãnh thổ của nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Xô Viết Ác-mê-ni-a. Vào năm 1923, họ đã thành công trong việc đảm bảo địa vị tỉnh tự trị cho phần vùng núi của Karabakh trong phạm vi nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Xô Viết A-déc-bai-gian. Do vậy, một khu vực nhân tạo đã được tạo ra trong lãnh thổ của A-déc-bai-gian trong khi người dân A-déc-bai-gian đang sinh sống trên lãnh thổ Ác-mê-ni-a tại thời điểm đó đã không được trao các quyền tương tự.
Vì lý do định tư người Ác-mê-ni-a từ nước ngoài, Hội đồng Bộ trưởng của Liên Xô đã thông qua những quyết định đặc biệt vào ngày 23/12/1947 và ngày 10/03/1948 về tái định cư các thợ nông nghiệp tập thể và những người dân A-déc-bai-gian khác từ nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Xô Viết Ác-mê-ni-a sang các vùng đất thấp Kura-Araks tai nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Xô Viết A-déc-bai-gian. Theo những quyết định này, trong thời kỳ từ năm 1948 đến 1953, hơn 150.000 người A-déc-bai-gian đã bị ép tái định cư từ quê hương lâu đời của mình - khu vùng núi Ác-mê-ni-a sang những thảo nguyên không có nước của Mugan và cao nguyên Mil.
Giai đoạn xung đột hiện nay giữa Ác-mê-ni-a và A-déc-bai-gian có thể được coi như chính thức bắt đầu vào ngày 20 tháng 02 năm 1988 khi Xô Viết của các Nghị sĩ Nhân dân của Tỉnh tự trị Nagorny Karabakh đã thông qua một quyết định kiến nghị lên Xô Viết tối cao của nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Xô Viết A-déc-bai-gian và nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Xô Viết Ác-mê-ni-a để chuyển tỉnh này từ A-déc-bai-gian sang cho Ác-mê-ni-a.
Trước khi thông qua quyết định này, cụ thể là vào cuối năm 1987, người A-déc-bai-gian đã trở thành đối tượng tấn công tại Khankendi (trong suốt thời kỳ Xô Viết - Stepanakert) và Ác-mê-ni-a đã gây ra tình trạng có hàng loạt dân tị nạn A-déc-bai-gian và người trốn ra nước ngoài.
Vào ngày 22 tháng 02 năm 1988, gần khu định cư của Askeran trên đường cao tốc Khankendi-Aghdam, người Ác-mê-ni-a đã nổ súng trong cuộc biểu tình hòa bình của người A-déc-bai-gian chống lại quyết định trên đây bởi Xô Viết của Nghị sĩ Nhân dân của Tỉnh tự trị Nagorny Karabakh. Hậu quả là hai thanh niên A-déc-bai-gian đã mất mạng và trở thành những nạn nhân đầu tiên của cuộc xung đột.
Vào năm 1988-1989, hơn 200.000 người A-déc-bai-gian đã bị ép buộc sống tại Ác-mê-ni-a. Trong suốt thời kỳ thanh trừ dân tộc, ít nhất 216 người A-déc-bai-gian đã bị giết hại.
Vào ngày 20 tháng 01 năm 1990, quân Xô Viết đã được đưa vào Baku để đàn áp người dân chống lại những chính sách bất công và định kiến mà lãnh đạo Liên Xô cũ theo đuổi, cũng như chống lại hoạt động thiếu năng lực của lãnh đạo địa phương. Kết quả là hàng trăm người dân thủ đô đã bị giết hại hoặc bị thương, cắt bỏ bộ phận trên cơ thể và phải chịu nhiều hình thức tra tấn cơ thể khác.
Vào năm 1991, các cơ quan thực thi pháp luật trung ương của Xô Viết thời điểm đó đã nắm lấy hàng tá các nhóm vũ trang Ác-mê-ni-a hoạt động bên ngoài Nagorny Karabakh. Do vậy, làng Chaykend của quận Khanlar, A-déc-bai-gian đã bị các nhóm vũ trang Ác-mê-ni-a chuyển thành một ổ nhóm tội phạm từ đó chúng bắn tên lửa và nã pháo quanh các làng và đường đi, khủng bố người dân A-déc-bai-gian ở địa phương. Từ năm 1989 đến năm 1991, tại Chaykend và các khu vực lân cận, chỉ có 54 người trở thành nạn nhân của các nhóm vũ trang Ác-mê-ni-a. Vào năm 1992, A-déc-bai-gian đã giành lại được quyền kiểm soát đối với quận Goranboy.
Vào cuối năm 1991 và đầu năm 1992, xung đột chuyển sang giai đoạn quân sự. Lợi dụng sự bất ổn chính trị do Liên Xô tan rã và những tranh cãi nội bộ ở A-déc-bai-gian, Ác-mê-ni-a đã khởi xướng các cuộc chiến đấu có hỗ trợ quân sự bên ngoài ở Nagorny Karabakh.
Do quân Ác-mê-ni-a xâm chiếm A-déc-bai-gian nên việc thanh trừng sắc tộc trên chính lãnh thổ của Ác-mê-ni-a và các lãnh thổ bị chiếm đóng của A-déc-bai-gian từ người dân A-déc-bai-gian nên hiện nay gần một triệu người di cư và người tản cư trong nước (IDP) ở A-déc-bai-gian, tức là, cứ tám người trong nước thì có một người là người tản cư trong nước hoặc là người tị nạn. Khoảng 20.000 công dân A-déc-bai-gian đã bị sát hại và 50.000 người đã bị thương hoặc tàn tật. Tổng cộng có 900 khu định cư đã bị cướp phá và đốt trụi, trên 9 triệu mét vuông nhà dân, doanh nghiệp nhà nước và các công trình xã hội đã bị phá hủy.
Những tội ác nghiêm trọng nhất mà cộng đồng quốc tế quan ngại như tội ác chiến tranh, tội ác chống lại nhân loại và tội diệt chủng, vi phạm các chuẩn mực bắt buộc của luật pháp quốc tế, đã xảy ra trong cuộc xung đột tại và xung quanh khu vực Nagorny Karabakh của nước Cộng hòa A-déc-bai-gian.
Những sự thật nêu trên khẳng định một điều rằng vụ thảm sát quốc tế đối với người dân thị trấn Khojaly vào ngày 25-26 tháng 2 năm 1992, trong đó có trẻ em, người già và phụ nữ, đã được chuyển thành vụ hủy diệt hàng loạt của họ chỉ bởi họ là người A-déc-bai-gian. Thị trấn Khojaly đã được chọn là một giai đoạn cho dã tâm xâm chiếm và thanh trùng sắc tộc các lãnh thổ của người A-déc-bai-gian, gây nên nỗi sợ hãi trước cuộc thảm sát ghê rợn này.
Không thể có hòa bình thật sự, lâu dài và bền vững nếu không có công lý, không có sự tôn trọng nhân phẩm, nhân quyền và tự do. Niềm tin này đã được Đại hội đồng khẳng định cách đây gần một nửa thế kỷ, trong Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền mà ngoài việc khẳng định rằng “việc công nhận nhân phẩm vốn có và các quyền bình đẳng, không thể chuyển nhượng của tất cả các thành viên trong nhân loại là nền tảng cho sự tự do, công bằng và hòa bình trên thế giới”, đã rất đúng khi chỉ ra rằng “việc coi thường và khinh rẻ nhân quyền đã gây nên những hành động dã man xúc phạm trắng trợn lương tri của nhân loại”.1 
Các quy tắc thông thường cũng như các văn bản quốc tế được ký kết trong khuôn khổ của Liên hiệp quốc, yêu cầu các Nước “truy tố hoặc dẫn độ”, hỗ trợ cho luận điểm về sự tồn tại của nghĩa vụ thông thường theo luật pháp quốc tế để truy tố những người bị cáo buộc là đã có những tội ác chống lại loài người, tội ác chiến tranh và tội diệt chủng. Luận điểm tiếp theo đã ngăn ngừa khả năng khởi phát quyết định xét xử của một Nước do có những tội ác quốc tế nghiêm trọng nhất dựa trên tính chất quy phạm mệnh lệnh của các chuẩn mực pháp lý quốc tế ngăn ngừa các tội ác này2.

____________________
1Tuyên bố Quốc tế Nhân quyền, GA res. 217A (III), 10/12/1948. Để biết toàn văn Tuyên bố này, xem Trung tâm Nhân quyền của Liên hiệp quốc, Nhân quyền: Tuyển tập Văn bản Quốc tế, ST/HR/1/Rev.5, tập 1 (Phần 1), New York & Geneva, Liên hiệp quốc 1994, trang 1-7, trang 1.
2Để biết thêm thông tin, hãy xem A.Yusifova, “Luật quốc tế có cho phép các hiệp hội đang chuyển đổi từ xung đột hoặc chính quyền độc tài sang chọn hòa bình bằng giá của công bằng? Có nên không?”, trong tập san “Diplomatiya Aləmi”, số 10 (2005), trang 151-155.

 

Free counters!